linh tây tower

Kỉ niệm tháng năm học trò

Trịnh Trọng Nam biên soạn

  Hàng ghế đá xanh tầng cây góc sân trường.Hành lang ấy xa dần, xa bước chân người. Bạn thân hỡi ta khắc ghi trong lòng. Những ước mơ hồng ngày tháng chờ mong... kỷ niệm đó, cảm xúc đó mãi lưu luyến trong chúng ta mỗi khi tháng năm về. 

Râm ran tiếng ve kêu, những chiếc lá bàng rơi khe khẽ, đâu đó những cánh hoa phượng vĩ được xếp vào những trang giấy trắng của những cô bạn nữ sinh như báo hiệu một mùa hè nữa lại đến, một mùa hè cuối cấp, một mùa hè với biết bao kỉ niệm thân thương của ngày xa trường...

Nhìn những tà áo dài thướt tha trong gió của những cô bạn nữ sinh, nhìn những nét mặt chia tay bịn rịn của những cậu bạn học trò tôi lại nhớ về những ký ức ngày xưa, nhữngtháng năm cắp sách đến trường với biết bao ước mơ, hoài bão.Mới đây thôi, còn là một cậu học sinh hồn nhiên mới lớn hay bướng bỉnh mà cũng lắm trẻ con, cũng có lúc ngoan hiền vì sợ thầy la mắng. Ôi! Cái thời “mộng mơ” ấy đâu còn nữa,cứ mỗi lần nghĩ lại tôi lại thấy nhớ lắm những kỉ niệm một thời mà không bao giờ tôi quên được. 

Nhớ lắm từng hàng ghế đá quen thuộc nơi tôi thường ngồi ôn bài và cũng hàng ghế đá ấy tôi nhớ về những buổi chuyện trò, tâm sự với những đứa bạn cùng nhau. Nhớ lắm những kỉ niệm buồn vui, những lúc sát cánh bên nhau, giúp đỡ nhau vượt qua trong học tập và nhớ lắm những tình yêu “chớm nở”, những rung động đầuđời của tuổi mộng mơ, tình yêu thời “cắp sách”.

Càng nghĩ lại sao càng thấy thân thương quá đỗi... Những trang nhật ký ngày nào đang cầm trên tay như muốn đưa tôi về ngày xưa ấy, sống lại cùng những năm tháng hồn nhiên, ngây thơ với biết bao ước mơ cháy bỏng và một lí tưởng sống khôngngừng. Và chính những người thầy, người cô, những con người luôn tận tụy suốt những năm tháng ấy đã dìu dắt tôi đến bến bờ tri thức, để bây giờ mỗi khi nhớ lại là biết bao cung bậc, những cảm xúc khó tả biết chừng nào...

Năm tháng ấy như gắn liền với tôi biết bao nhiêu kỷ niệm về thầy cô, về bạn bè, về những bài học, những hành trang bước vào đời của những con người “ lái đò “ truyền đạt,tận tuỵ suốt đêm thâu soạn giáo án chỉ với một tấm lòng thương trò, mong trò có một tương lai phía trước. 

Dù mai này trên đường đời có khó khăn, có chông gai thử thách con cũng sẽ vượt qua, bởi lẽ chỉ có thế mới đáp lại những gì mà thầy cô đã truyền đạt kiến thức làm hành trang để con bước vào đời...Xin dành tình cảm tốt đẹp nhất, những lời tri ân nồng thắm nhất dành tặng đến những người thầy, người cô đã cùng con đi qua những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời...

Và bạn ơi, tôi biết mỗi chúng ta ai cũng đã từng có một thời học sinh hồn nhiên nhiều kỷ niệm như thế...Đôi lúc khi tấp nập bồn bề với cuộc sống, đôi lúc khi đi qua ta lại lãng quên những năm tháng “mộng mơ”, những ngày xưa chất chứa biết bao hoài bão riêng mình...

Vậy thì bạn nhé! Hãy nhớ về ngày xưa ấy, sống lại những năm tháng “học trò” ấy để thấy đâu đó những kỷ niệmthân thương trường lớp, những đứa bạn đáng yêu, tinh nghịch ngày nào vànhững con người “gõ đầu trẻ” mến yêu !

 
File đính kèm: