linh tây tower

Người gieo hạt

Cơm Mường vó, ló (lúa) Mường vang

Đẻ đất đẻ nước... nhớ câu mo Mường

Bao nhiêu... Ngọc Lặc yêu thương

Cháy trong nắng, những âm vang một thời

Bài ca đi cuối chân trời

Người đi gieo hạt cho đời nở hoa

Quang Trung ơi... sông Âm ơi... 

Thành Lập gọi nắng, Vân Am đáp lời

Miền quê yêu dấu rạng ngời

Đàn ong vỗ cánh cho đời ngát hương

Bàn tay bụi phấn vấn vương

Cõng từng con chữ muôn phương vọng về

Bao thao thức, mấy say mê

Một đời day dứt, hương quê nồng nàn

Lớp đàn anh, lớp học sinh

Ơn người gieo hạt, nhớ người ươm cây

Người đi hạnh phúc hôm nay

Nhớ dòng sông chở nặng đầy phù sa

Ngọc Lặc ơi... em là ta

Chân trời xa thẳm bài ca trồng người

Tháng 10/2011

Trịnh Trọng Nam

Sở Giáo dục và Đào tạo Thanh Hóa

Thầy và mùa thu

Nhặt chiếc là vàng gặp lại mùa thu

Nhận thoáng hơi may nghe lòng mình xao xuyến

Xòe tay hứng nắng phai trong thời gian bịn rịn

Đâu đó tiếng trống trường chợt gặp lại ngày xưa

Và con gặp thầy trong câu hát mùa thu

Trang giáo án thơm mùi nắng nhạt

Bụi phấn bay như sợ mình màu bạc

Trốn thời gian trên mái tóc màu sương

Con gặp thầy trong câu hát mùa thương

Trống trường vang nhịp tim con thổn thức

Bài thơ thầy thành bài ca bay vút

Chắp cánh cho mơ ước tuổi hoa 

Con gặp mình cũng giữa một bài thơ

Thầy đọc chiều nay giữa mùa thu nhạt nắng

Bài thơ cháy trong con nhiều khát vọng

Về cuộc đời và sắc nắng thu ca

Mùa lại về rồi vội vã mùa qua

Thu rồi thu với muôn đời nắng nhạt

Bụi phấn dẫu ngàn năm vẫn màu bạc

Chỉ mái tóc thầy màu xanh cứ dần phai

Và biết rồi sẽ có một ngày mai

Sau tiếng trống không lời thơ thầy đọc

Sau cánh cổng trường không bóng thầy thân thuộc

Chạm ánh thu rơi con như vẫn gặp thầy

      Phạm Tú Anh

Trường PTDT Nội trú Ngọc Lặc - Thanh Hóa

 
File đính kèm: